Ấn tượng… sứa

Đĩa sứa ngon mắt ngon miệng

Sau khi đã tiêu phí hết sức lực vào việc đạp xe, bơi lội, chạy nhảy, du khách lại tụ cả về khu gần nhà nghỉ của huyện để ăn uống trong nhà hàng lớn nhất và rẻ nhất đảo của chị Thanh (mỗi suất ăn trưa hoặc tối no nê hải sản cũng không quá 100.000 đồng một người). Đừng ngạc nhiên nếu bữa nào bạn thấy mình cũng gọi món gỏi sứa – một đặc sản và cũng là mặt hàng làm giàu cho đảo. Mỗi năm, mùa sứa chỉ kéo dài nhiều nhất 20 ngày.

Khu làm sứa đèn sáng suốt đêm

Phía bắc đảo có cả một khu lán sứa sáng đèn suốt đêm, vì sứa đánh về phải chế biến ngay, nếu không sẽ hỏng. Năm trước, chúng tôi đến thăm lán sứa trong đêm, xem ngư dân chuyển những con sứa trắng muốt, to bằng chiếc mâm từ tàu lên bờ và xem những cô gái đảo dùng dao cắt sứa ngọt lịm như cắt vào nước. Sứa Cô Tô ăn giòn, mát và có mùi vị không giống bất kỳ thứ hải sản nào khác, nghe nói rất tốt cho đường ruột.

Mặt hàng này làm ra bao nhiêu cũng tiêu thụ hết, chủ yếu xuất sang Trung Quốc. Lúc cao điểm, công nhân lán sứa có thể kiếm 600.000 mỗi ngày. Nhưng đó là chuyện của năm ngoái. Anh bạn chủ sứa chủ năm nay gặp lại nét mặt buồn hẳn vì đầu ra phía Trung Quốc đang chững lại, rất có thể do ảnh hưởng của suy thoái kinh tế.

 

Cũng ở khu vực gần nhà nghỉ của huyện, du khách dễ dàng thuê được xe đạp, xe máy (với cái giá phải nói không hề rẻ: xe đạp 50.000 đồng một ngày, xe máy 150.000 đồng một ngày, nhưng thái độ thân thiện của dân đảo khiến bạn thấy đó chỉ là chuyện nhỏ); hoặc mua trăm thứ bà rằn ở cửa hàng của chị Huệ, nơi nếu là khách lần thứ hai, bạn sẽ được miễn phí nhiều món lặt vặt, được ghi nợ nếu chẳng may quên ví, hoặc được cho mượn gấp một chiếc mũ đội đầu.

 

Lý do sẽ quay lại

 

Điểm cao nhất mà từ đó có thể quan sát toàn bộ hòn đảo hơn 5.000 dân nằm ngoài khơi Quảng Ninh này là ngọn hải đăng trên đỉnh núi. Đường lên hải đăng, nằm giữa hai vạt rừng, cũng là một trong những con đường đẹp nhất đảo. Năm nay, không thấy bóng chiếc taxi duy nhất của đảo đâu nữa, chúng tôi lên hải đăng bằng xe máy, lại có dịp khám phá con đường rừng này theo một cách khác.

 

Ngọn hải đăng ngày càng có dáng dấp một điểm đến không thể bỏ qua. Khách kéo đến khá đông, có bàn ghế khảm trai lịch sự để ngồi nghỉ chân, lại được phục vụ cả đĩa hình. Cầu thang lên hải đăng đã được xây mới hoàn toàn bằng đá ốp, vững chãi và dễ đi, thay cho cầu thang gỗ hơi ọp ẹp hồi năm ngoái. Từ ngọn hải đăng nhìn ra xa, có thể thấy đảo Cô Tô bé và Thanh Lân, hai hòn đảo nghe nói có những bãi tắm cát vàng rất thần tiên mà chúng tôi chưa có dịp đến. Nhưng đấy chẳng phải là lý do chúng tôi sẽ còn trở lại Du lịch Cô Tô lần nữa sao?