Du lịch Cô Tô ( Quảng Ninh), không biết bạn có cảm nhận hết cái đặc trưng của biển Cô Tô mà không giống với bất kì một biển đào nào khác. Có những lúc người ta sẽ say trong cái vị nồng nồng mặn mặn của sóng biển song có say mới thấu được hồn biển. Hãy đến và chia sẻ cho chúng tôi về cảm nhận ấy.

“Đất mẹ nghìn năm tự xé mình ra

Cho ta biển, cho ta trời, cho ta ngàn vạn đảo”

Một chiều Cô Tô lặng gió

Vừa qua tôi có dịp đi Hạ Long tiện ghé ra nhà bác chơi. Nhà bác tôi trên đảo Cô Tô. Gia đình bác tôi làm nghề đi biển. Cũng chính vì vậy khi tới đây tôi cũng một phần nào cảm nhận được những cái khó khăn vất vả của ngư dân trên đảo.Tuy đã trở về đất liền nhưng đến bây giờ những ấn tượng còn đọng lại sâu đậm trong tâm hồn, cũng như tâm trí tôi. Đi nhiều mới biết đất nước Việt Nam đẹp nhường nào, con người Việt Nam rất thân thiện, mến khách. Cô Tô là một hòn đảo được nhiều nhà văn nhà thơ thường hay nhắc đến với vẻ đẹp bình dị hoang sơ, những dân chài lưới làn da rám nắng, hiền lành vui tính.

Những nguời làm nghề chài lưới trên biển ra khơi khi mặt trời chưa mọc và trở về khi trời lặng yên

Tôi đến Cô Tô trong một buổi chiều lộng gió, những chiếc thuyền đánh cá lần lượt nối đuôi nhau ra khơi và sẽ trở về khi bình minh lên. Tôi ngồi trên bờ biển với bãi cát trải dài trắng mịn hoang sơ, nhìn từng đợt sóng biển xô bờ. Buổi sáng hôm sau trong cái háo hức được chờ đợi đoàn thuyền trở về. Tôi dậy thật sớm chạy ra biển, trước mắt tôi là những con thuyền dần dần hiện ra trong sương sớm. Mặt trời nhú dần trên mặt biển, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt biển lấp lánh như được dát vàng. Màu xanh ngọc bích của biển đang dần được thay thế bằng màu đỏ của ánh bình minh.

Đứng trên bờ cát trắng trải dài đầy lãng mạn

Đoàn thuyền trở về với đầy áp cá tôm, con nào con nấy cứ tươi roi rói. Hải sản tươi ở đây rẻ lắm, những cô bác bán hải sản họ cũng đến sớm để lấy hàng và đem ra chợ bán. Trên những gương mặt của những người dân chài thoáng hiện lên vẻ mệt mỏi bởi họ đã làm việc cả đêm để đem về những mẻ cá tôm đầy một khoang thuyền. Người dân chài họ thân thiện lắm, họ chia sẻ mọi điều họ có, nhờ đó mà tôi biết khá nhiều về nghề chài lưới với những kinh nghiệm đi biển hay những câu chuyện lạ lùng mà chỉ có đi biển mới chứng kiến được hết.

Những con sóng vỗ ào ạt.

Trưa về được chị chiêu đãi những món hải sản tươi ngon thật là thích, toàn những món tôi thích nào cá nào tôm, có cả mực và sứa nữa. Những ngày ở Cô Tô tôi được thưởng thức rất nhiều những món mới lạ. Vì mỗi nơi có một cách chế biến khác nhau nên vì thế ngày nào tôi cũng được thưởng thức một món mới do chị dâu làm. Buổi chiều được các chị nhà bác dẫn đi tắm biển đến bãi tắm Hồng Vàn, tôi là đứa khá nhát vì thế các chị thường hay dẫn đi và cảm thấy yên tâm hơn không lại sợ lạc. Nước biển trong xanh và mát.

 

Trên bãi tắm cũng có khá nhiều khách du lịch đến đây, ho tắm biển, chơi đùa với sóng nước, mấy đứa nhỏ thì đua nhau xây những lâu đài cát để rồi mỗi đợt sóng về lại cuối trôi đi. Mấy chị em nô đùa rồi được chị kể trên đảo Cô To có nhiều bãi tắm đẹp lắm chứ không riêng nơi này như bãi tắm Tàu Đắm, Bắc Vàn, Vàn Chải, Vòm Si, Vụng Ông Viên, bãi nằm giữa đảo Cô Tô và Cô Tô con. Buổi chiều hôm đó, điều làm tôi thấy thú vị là được nhìn thấy từng đàn chim mòng biển con nào cũng béo đang bay lượn dọc bờ để kiếm ăn.

Đến Cô Tô nhớ thưởng thức hương vị mực tươi nướng ớt cay hay mực một nắng hảo hạng

Hôm sau, tôi phải trở về với công việc và cuộc sống hằng ngày trong đất liền, tạm biệt gia đình bác cùng các anh chị, bác gái còn cho tôi nào đồ hải sản tươi, hay những cân mực khô nhà làm được về làm quà. Các chị tặng tôi những đồ handmade được làm từ những vỏ sò vỏ ốc, mà người ta hay bán dọc đường làm quà kỉ niệm. Tôi trở về trong lòng vẫn còn những khắc khoải về nơi ấy, về những người hàng xóm dễ mến, những người bán hàng sành sỏi dễ thương và đặc biệt những người dân chài chịu thương chịu khó điêm đêm lênh đênh trên biển khơi xa.