Sáng tháng năm ra đảo Cô Tô
Dưới tượng Bác nghe lòng bao xúc động
Trải nắng mưa bên hàng dương gió lộng
Người gửi hồn mình mãi với nước non

 

Ngấn sóng xưa từ bao thuở vẫn còn
Ta lặng lẽ run run tìm tuổi đá
Những ánh vàng dát lên rất lạ
Bỗng hóa thành những pho sách thời gian

Lời Bác xưa giữ biển bạc rừng vàng
Đảo sinh sôi nay ngỡ ngàng mới lạ
Đêm sáng điện rộn ràng bến cá
Du khách về đằm vị mặn trên tay

 

Sóng nâng tầu ta ngỡ nhấp men say
Biển Đông Bắc mùa này vui hối hả
Sáng tháng năm theo về da diết quá
Dấu chân người in ghềnh đá Cô Tô!