Quần đảo Cô Tô – huyện đảo Cô Tô thuộc tỉnh Quảng Ninh nằm giữa biển trời Đông Bắc cách đất liền khoảng 80 km. Từng trải qua thăng trầm của lịch sử, trải qua bao gian khổ, khó khăn, thiếu thốn nay vươn mình lớn dậy với sức trẻ hào hùng. Thông điệp từ Cô Tô những ngày này cho chúng ta niềm vui về một miền quê hương giàu đẹp, một pháo đài thép hiên ngang nơi đầu sóng ngọn gió.

 

Về đích sớm trong công cuộc xây dựng nông thôn mới

 

Không thể lỗi hẹn thêm với Cô Tô, chúng tôi quyết tâm ra đảo vào một ngày cận kề Tết Quý Tỵ 2013 khi miền Bắc đang phải gồng mình chống chọi với một đợt rét đậm, rét hại kéo dài.  Xác định sẽ gặp khó khăn nên ai nấy trong đoàn công tác đều chuẩn bị thật chu đáo đến mức cồng kềnh. Thật may, khi xuống bến Vân Đồn, ngồi vào khoang tàu cao tốc thấy ấm áp, an toàn, lại chỉ mất 90 phút đã đến Cô Tô. Ngay phút nhìn thấy đảo, ai nấy trong chúng tôi đều đã thấy có chung cảm nhận về sự thay da đổi thịt ở nơi đầu sóng ngọn gió này.

 

Đây là lần thứ 5 tôi đến Cô Tô. Nhưng ký ức về những lần thăm đảo trước thì vẫn còn đậm. Nghĩ lại thời gian 3 – 4 tiếng ngồi trên tàu trong sóng to gió lớn, lênh đênh trên biển mà ngại. Thời ấy ở đảo bộ đội nhiều hơn dân. Đói không tìm mua được thức gì mà ăn. Đêm buông màn sớm đi nằm nghe muỗi sáo, chó sủa. Sợ nhất là biển động dài ngày, không có tàu về đất liền thì… thôi rồi. Bây giờ lên tàu ra đảo là có xe taxi, xe điện 8 chỗ ngồi, xe ôm đợi đón. Muốn đi một vòng quanh đảo, có nhiều loại phương tiện sẵn sàng phục vụ. Thảo nào năm 2012 vừa qua Cô Tô đón được  35.000 khách du lịch.

 

Các đồng chí lãnh đạo của huyện tiếp đoàn nhà báo chúng tôi thân tình, cởi mở với những thông tin thật vui. Năm con Rồng dù khó khăn, nhưng quân và dân huyện đảo Cô Tô vẫn nhận được nhiều sự quan tâm của người dân địa phương và đồng bào cả nước. Nhận thức được điều đó, toàn Đảng bộ, toàn dân, toàn quân Cô Tô đều tích cực vào cuộc tạo bước chuyển mạnh mẽ xây dựng quê hương phát triển vượt bậc. 3 khó khăn bậc nhất của đảo từ xưa đến nay là khoảng cách xa với đất liền, điện và nước đã cơ bản được giải quyết. Với những con tàu cao tốc hiện có và sắp có cùng với tàu Cô Tô trị giá 33 tỷ đồng vừa được hạ thủy, việc kết nối với đất liền đã thuận lợi thêm nhiều. Về điện, huyện đảo được tăng ngân sách hỗ trợ dầu chạy máy phát. Hiện Cô Tô đã bảo đảm phục vụ 23 giờ mỗi ngày nhưng vui hơn là dự án đưa điện lưới ra đảo trị giá 1.107 tỷ đồng đã được khởi công và dự kiến hoàn thành vào tháng 10 năm nay sẽ biến Cô Tô thành viên ngọc sáng. Về nước, đến đầu năm nay khi các hồ chứa Trường Xuân (xã Đồng Tiến) có dung tích 170.000 m3, Chiến Thắng 2: dung tích 76.700m3, Bạch Vân: dung tích 30.700 m3 của đảo Thanh Lân được thi công, nâng cấp hoàn thành thì 100% khu dân cư trên huyện đảo được sử dụng nước sạch. Đây chính là cơ sở để Cô Tô hạ quyết tâm hoàn thành Chương trình xây dựng nông thôn mới trong năm nay, về đích trước tiến độ chung của Quảng Ninh là 2 năm và của cả nước là 7 năm. Thêm nữa, cũng năm nay, Cô Tô phấn đấu 100% trường học trên địa bàn đạt chuẩn Quốc gia về giáo dục và cơ bản không còn hộ nghèo.

 

Chúng tôi được ngồi xe điện đi thăm đảo. Từ khu Di tích tưởng niệm Bác Hồ, trường THPT, nhà thờ họ Đạo ở thị trấn đến trạm xá xã Đồng Tiến, hồ chứa nước Trường Xuân, đường lên ngọn đèn biển, đường vào các ngõ xóm… đâu đâu cũng đang khẩn trương hoàn thành công đoạn cuối. Cả Cô Tô hôm nay là một công trường xây dựng sôi động.

 

Pháo đài của lòng dân

 

Sử sách còn ghi, năm 1832, Tổng đốc Hải An (Hải Dương – An Quảng) Nguyễn Công Trứ xin triều đình cho lập làng trên đảo Cô Tô. Ông đặt tên cho cái làng đảo đầu tiên ấy là Hướng Hóa. Ngay sau đó đồn binh Hướng Hóa ra đời, nhằm không chỉ để thu thuế mà chủ yếu là canh phòng, tiễu trừ cướp biển phương Bắc. Vậy là Cô Tô tiền đồn từ ngày xưa, nay vẫn là tiền đồn. Cái pháo đài giữa biển từng cho phản lực Con Ma, Thần Sấm của không lực Hoa Kỳ nếm đòn nay vẫn sừng sững đứng đó hiên ngang hơn bao giờ hết.  Ra Cô Tô mà chưa lên thăm những người lính đảo coi như chưa ra đảo.

 

 

Ở Tiểu đoàn Cô Tô chúng tôi được ngắm những cành đào nở sớm. Tại đồn Biên phòng Cô Tô chúng tôi được thấy hàng trăm gốc đào phai đang bật chồi, thực hiện ý tưởng biến đảo này thành đảo Hoa Đào. Ngắm doanh trại “đẹp như công viên, sạch như bệnh viện” của các anh, tôi nghĩ, nơi này, lúc nào, mùa nào sức sống thanh xuân cũng mạnh mẽ. Điều ấy, có thể cảm nhận rõ từ ánh mắt, gương mặt của người chỉ huy cao nhất đến người lính binh nhì. Năm nay, tiểu đoàn Cô Tô vẫn giữ vững truyền thống “Đoàn kết -Bám trụ – Kiên cường giữ đảo” lại vừa hoàn thành xuất sắc một mùa luyện quân. Đồn biên phòng Cô Tô – đơn vị anh hùng – năm qua cũng lập nhiều thành tích trong tuần tra, kiểm soát bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia trên biển. Bên cạnh nhiệm vụ chính trị đó, những người lính đảo còn tận tụy phục vụ nhân dân. Chương trình xây dựng nông thôn mới của huyện đảo có mồ hôi, công sức của các anh trên những con đường bê tông hóa vào tận ngõ xóm, có sự hỗ trợ giống, vốn xóa đói, giảm nghèo hàng chục triệu đồng. Việc cứu hộ, cứu nạn trên biển, bảo vệ an ninh trật tự trên đảo… có các anh. Tuy nhiên, không ai nhận chỉ có mình là người giữ đảo mà mỗi người dân Cô Tô cũng là một người chiến sĩ giữ đảo và chính họ lại tiếp thêm sức mạnh cho người lính. Pháo đài Cô Tô là pháo đài của lòng dân, pháo đài của quân với dân một ý chí.

 

Bình minh nhuộm ánh hồng ngọc trên quần đảo. Những ngày đẹp trời, từ đất liền nhìn ra, bình minh phía Cô Tô bừng lên rực rỡ. Ấy là thông điệp về sự no ấm, yên bình. Để có thông điệp này, đêm đêm nơi đây có bao người không ngủ. Không ngủ để vững bước tuần tra, để nắm chắc tay súng bảo vệ chủ quyền biển đảo quốc gia. Không ngủ, như ngọn đèn biển kia, cứ liên tục, đều đặn cách 12 giây lại chớp sáng khẳng định: Đây là Cô Tô quê hương tôi! Đây là Việt Nam – Tổ quốc tôi!